[CHỈ VÀI CÂU HÁT]

Từ nhỏ đến lớn, mình luôn là một con bé mập mạp, mũm mĩm nên khá buồn và tự ti vì ngoại hình của mình.

Đáng buồn thay, công ty của mình lại toàn các nhân vật “trai xinh, gái đẹp, không phải trai gái thì cũng xinh đẹp”. Làm việc trong môi trường startup năng động không khắt khe về trang phục nên nhan sắc của những nhân vật ấy càng được tô điểm thêm với những bộ cánh hợp mốt, sành điệu, chất lừ. Mỗi ngày đi làm, mình như được đi xem fashion show và được ngắm đã mắt.

Nhưng làm việc trong môi trường như thế, mình cũng dần thu mình lại, vì tự ti vào ngoại hình bản thân…

Mỗi lần làm việc nhóm và cần ý tưởng, mặc dù mình có thể làm được nhưng chưa lần nào mình dám lên tiếng. Lâu ngày, các anh chị cũng chỉ giao cho mình những công việc về hành chính nhân sự.

Mình có sở thích chế lời bài hát. Nhưng mình chưa bao giờ dám hát trước mặt ai. Có những hôm làm việc căng thẳng, khi tan làm, mình đi thang bộ (vì thang máy tòa nhà nơi công ty mình thuê giờ cao điểm nào cũng “kẹt thang”) và nghêu ngao hát:

“Từ lâu em chỉ xem chúng ta như hai chị em, nhưng trong thật tâm em vẫn mong được là chị anh. Từ lâu nay mình đã sẻ chia bao nhiêu đồ ăn, em sợ mình sắp tới phải lăn.”

(Chế từ lời bài hát “Em nhớ anh rất nhiều”)

Chợt giọng ai đó cất lên từ phía sau: “Ô bài hát dễ thương thế! Em ơi cho chị hỏi này?”

Chết rồi, thì ra còn có người khác ở đây á?! Tiêu đời, cứ nghĩ là chỉ có mình mình nên mới hát thế này, ngại chết mất!

Mình quay lại thì nhận ra chị trưởng phòng marketing chân dài.

(Chị) Bài vừa rồi là em tự chế á?

(Mình xấu hổ) Dạ nhưng em chỉ hát chơi thôi, chị đừng cười em.

(Chị) Thế em có hay chế mấy bài này không, hát thử chị nghe vài bài nữa đi!

Mình cứ nghĩ chị đang trêu mình, ngại đến mặt đỏ như quả cà nhưng chị vẫn nghiêm túc yêu cầu mình hát thêm vài bài nữa.

Mình đành nhắm mắt cắn răng, lỡ mất mặt rồi thì hát đến cùng vậy: “Một con vịt xòe ra năm cái bánh, nó kêu rằng bánh của nó là của mập… Ba chê con là sao giống lợn, mẹ kêu con là heo ú ơi…” (Chế từ bài hát “Một con vịt” và “Cả nhà thương nhau”)

Nghe xong, chị nửa đùa nửa thật bảo: “Phòng marketing cần thêm những thánh chế như em. Em về team chị nhé”

Mình vẫn còn chưa tin lắm thì hôm sau, chị nhân sự đã thông báo chuyển mình sang team marketing.

Môi trường làm việc trong team marketing luôn yêu cầu mình phải mạnh dạn nói ra ý kiến của mình. Mọi người luôn tạo điều kiện để mình mở lòng, thoát khỏi cái vỏ ốc của sự tự ti về ngoại hình và phát triển hết khả năng của mình. Mình nhận ra, chỉ là mình tự đóng khung mình, đem lại những áp lực về ngoại hình cho bản thân.

Từ khi chuyển việc, khi team gặp áp lực, chị trưởng phòng luôn đề nghị mình hát thật to những bài hát nhắng nhít mình chế. Dù vẫn còn khá ngại nhưng những bài hát đó của mình cũng giúp mọi người bớt được căng thẳng phần nào, nên mình vẫn sẵn sàng mang lại niềm vui cho mọi người!

Vậy là chỉ nhờ vài câu hát vu vơ mà mình đã có cơ hội làm việc ở một vị trí phù hợp với bản thân. Qua chuyện này mình mới thấy được, dù là trong công việc hay trong cuộc sống, thì cũng đừng nên để những sự tự ti không đáng có ngăn cản mình sống đúng với bản thân mà bỏ qua những cơ hội quý giá.

__________________
• Câu chuyện của bạn sẽ mang hương vị nào đây? Cùng bấm vào link dưới đây và kể với mọi người nghe về những “uất ức” hay những “hân hoan” của bạn nhé.
Link: http://bit.ly/Sysafdaw
• Nếu các bạn đang gặp khó khăn, vậy hãy để chúng tôi là nơi giải đáp cũng như tạo động lực cho bạn tại đường link sau nhé.
Link: https://bit.ly/2OdjVcA
#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm
#chuyệnnhữngngàyđầutiên

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s