[BỆNH MÙ ĐƯỜNG]

Từ nhỏ đến lớn, mình vốn bị mù đường trầm trọng. Nếu như hôm sau cần đến một địa điểm mới thì mình luôn phải dành trọn cả đêm hôm trước để tìm đường. Dù đã dò map (bản đồ) cả chục lần trước nhưng khi đi mình vẫn thường xuyên gặp tình trạng lạc đường. Thậm chí có những hôm còn bị lạc đường tới tận nửa ngày trời.

Biết rõ tính hậu đậu và mù đường của bản thân, ngay khi nhận được thư mời phỏng vấn của chỗ làm hiện tại, thấy địa chỉ công ty khá khó tìm nên mình đã quyết định sẽ tới địa điểm phỏng vấn bằng cách book grab cho an toàn, tránh bị nhầm đường mà trễ giờ hẹn.

Buổi tối trước hôm phỏng vấn, do tin tưởng vào tài tìm đường của những anh tài xế grab bike nên mình rất yên tâm đi ngủ sớm, không cần ôm điện thoại dò đường như mọi lần nữa.

Sáng hôm sau, mình thức dậy trong tâm trạng phấn chấn, tràn đầy năng lượng và chuẩn bị mọi thứ thật chỉn chu, tươm tất rồi đặt một chuyến grab bike để đến công ty. Khi mình đặt xe là trước giờ hẹn đến tận 1 tiếng đồng hồ nên mình rất tự tin không lo sẽ bị trễ hẹn.

Vài phút sau, anh tài xế grab đến và khi mình vừa leo lên xe, anh đã hỏi ngay: Chị ơi, chị có biết đường đến chỗ này không ạ? Em không rành đường khu này lắm mà địa chỉ chỗ này hơi nhiều hẻm chị nhở.

Mình hơi hoang mang nhưng vẫn bảo anh chạy theo hướng dẫn chỉ đường trên ứng dụng.

Nào ngờ, ngay khi vừa đến ngã tư đầu tiên, anh đã rẽ nhầm đường và phải chạy một đoạn mới có chỗ quay đầu xe lại.

Đến khúc bùng binh, anh lại đi nhầm vào đường một chiều và phải hỏi thăm người dân để quay ra lại. Mình hoang mang tập hai và anh phải trấn an mình là không sao đâu.

Đến khi quay lại được đúng đường thì lại dính phải kẹt xe, các xe phải chen nhau mà nhích từng chút một. Anh grab đánh liều quẹo vào những con hẻm nhỏ dù chẳng rành đường. Kết quả là phải hỏi đường người dân thêm vài lần nữa thì mới ra được đường lớn.

Cuối cùng, sau khi mình đến được công ty thì đã trễ giờ hẹn hơn 20 phút. Mình trả tiền xe cho anh với nụ cười như mếu. Bước vào nơi hẹn, tim mình như đánh lô tô vì lần đầu tiên phỏng vấn mà đã đến trễ rồi.

May mắn thay, các sếp phỏng vấn cũng dễ tính, thông cảm cho tình huống của mình và còn bảo mình lấy lại tinh thần rồi mới tiến hành phỏng vấn. Nhờ vậy, buổi phỏng vấn của mình cũng không quá tệ hại.

Sau lần đó, mình học được thêm một bài học xương máu là không phải tài xế grab nào cũng có khả năng tìm đường thần thánh và nên hỏi kỹ các tài xế là họ có biết đường không để tránh tình trạng tài xế chạy nhầm đường khi bạn đang vội. Và quan trọng hơn cả là vẫn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một phương án dự trù, đặc biệt là trong những buổi quan trọng như đi phỏng vấn nữa. ^^

__________________
• Câu chuyện của bạn sẽ mang hương vị nào đây? Cùng bấm vào link dưới đây và kể với mọi người nghe về những “uất ức” hay những “hân hoan” của bạn nhé.
Link: http://bit.ly/Sysafdaw
• Nếu các bạn đang gặp khó khăn, vậy hãy để chúng tôi là nơi giải đáp cũng như tạo động lực cho bạn tại đường link sau nhé.
Link: https://bit.ly/2OdjVcA

#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm
#chuyệnnhữngngàyđầutiên

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s