[Lost in Saigon]

Là vầy, mình đang làm nhân viên bán hàng trong nhà sách ở cái quận mà sau 9h tối tất cả đồng loạt lên giá kể cả tiền gửi xe (bình thường nó vốn đã chát lắm rồi). Nhiều khi mới trờ cái xe tới chỗ gửi, một là bảo vệ không thích không cho gửi, hai là mỉm cười phẩy phẩy tay: “10 ngàn một chiếc nhá.”
Ừm mình đi làm part-time ở quận này, sinh viên, không một cắc dính thân.

Nhưng, nó vẫn chưa “chạm đáy nỗi đau” bằng công cuộc đi từ nhà mình lên đến chỗ làm.
Giờ vào ca của mình là 9h00. Thông thường cả nhà mình lên quận 1 sẽ chỉ tốn tầm nửa tiếng hơn. Nhưng không hiểu sao hôm ấy mình đột nhiên thức dậy sớm hơn bình thường, nghĩ nghĩ đi sớm một tiếng cũng không tệ lắm, cũng là dành cho bản thân ít thời gian thăm thú tòa nhà. Sẵn Google Maps trong tay, mình thong thả tiến bước trên con đường đầy cây xanh tươi ngắt của Dinh Độc lập. Nhưng càng đi, mình càng thấy nhiều cầu, rất nhiều cầu. Đến khi chịu tấp vào lề ngó ngó địa chỉ mới hiểu ra. À, thế đây là quận 8.

Không mình vẫn còn kịp quay đầu lại bờ. Hết thấy cầu, mình thấy tầm hai ba cái ngã sáu. Sáng sớm sung sức ngoài lì ra cái gì cũng thiếu, mình bắt đầu quẹo từng ngã một như mỹ nhân xưa thêu khăn tay. Cứ không phải lại quay ra quẹo ngã khác. Kiên trì, kiên trì như thế, quẹo luôn vào đường một chiều. Giờ thì giống đang thêu nửa đường mà bị tắc chỉ vậy á, quay ra thì bị chửi, đi tiếp thì không biết đường…

Ơn phước cũng tới được tòa nhà. Hồi đầu không quen nên chẳng biết mình đi về đâu, cơ mà khi rành rọt các khu rồi lại tự thấy mình bản lĩnh khiếp. Cảm thấy rất có thành tựu các cậu ạ. Tự tìm đường đi, không biết thì đi hỏi (dù mấy chú mấy cô cũng chỉ bảo: “Tới cái ngã tư phía trước quẹo phải thì hỏi người ta tiếp nha con”, người Sài Gòn nhiệt tình phết). Lạc đường thì quay lại, quẹo đường một chiều thì cứ đi tiếp, vừa đi vừa nhắm ngẫu nhiên một con đường rồi tạt ra đường chính, thấy mình quyết đoán hẳn.

Mà nếu sau này các cậu có đến một môi trường làm việc mới, tốt hơn hết là đi sớm nửa tiếng so với giờ các cậu định xuất phát nhé. Ai biết lúc theo dòng người Sài Gòn các cậu có về lại đất tổ của sinh viên a.k.a Thủ Đức huyền thoại hay không. “On time is late”. Là vậy đó. 
__________________
#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s