[Hoạn nạn mới thấy chân tình]

Cái thời này ấy, dù là sinh viên năm nhất hay là sinh viên năm ba kì cựu đi chăng nữa, thì kiếm được một công việc làm thêm đường hoàng thiệt sự rất khó. Mình cũng chỉ mới chân ướt chân ráo bước ra từ cuộc chiến “định mệnh”của đời học sinh đây thôi. Vừa thoát khỏi chảo lửa này thì lại là chảo dầu khác, mình tìm việc loanh quanh ở các quán café nhưng chả quán nào thành cả. Đến lúc nhắm mắt nộp đại một chỗ, lại được hú đi làm ngay.

Ban đầu mình thật sự rất nản, vì đó không phải là công việc mà mình mong muốn. Mình cứ làm cho hết trách nhiệm, xong đi về, thế là hết một ngày.

Mình nghĩ là mình sẽ chỉ đi làm tà tà như vậy đến lúc tìm được công việc khác ổn hơn, cho đến khi đụng sự kiện kia…

Hôm đó, mình chỉ mới train được 1 tuần rưỡi còn non lắm, nên mấy chị không cho đứng ca một mình. Mà chi nhánh mình làm là chi nhánh lớn, nó chia ra thành nhiều khu, mỗi khu một chức năng khác nhau. Khu 1 là chỗ nhận đồ của khách và thu ngân; khu 2 là chỗ nhân viên không phận sự miễn vào tại hay giữ nhiều đồ quan trọng; khu 3 là khu thao tác, thông thường mấy anh nhân viên nam sẽ trực chỗ này.

Tự dưng buổi chiều, một chị rủ đi ăn nhẹ, xong có mấy người đi theo. Chị An (người training trực tiếp cho mình ấy), mới hỏi:
“Em có dám đứng ca một mình không?”

Lúc đó mình cứng lắm, nói dám. Rồi mấy chỉ đi ăn hủ tiếu trong tầm 30 phút. Nguyên cửa hàng còn mình đứng quầy nhân viên và một anh trực khu 3. 30 phút thực sự chẳng có gì đặc biệt hết, nếu như ở phút 29 không có 3 thanh niên chạy xe tới.

Một người vào cửa hàng hỏi:
“Cho anh lấy đồ”

Mình mới lóc cóc đi tìm đồ cho ổng. Ổng chỉ lên cái kệ cao cao bảo đồ anh ở trển, mà mình thì thấp hơn cái kệ ấy nhiều… Trong lúc mình đang ngơ ngác nhìn lên trên tìm tên của khách, thì thằng cha đó chui thẳng vào quầy của nhân viên luôn. Ổng còn vênh mỏ chỉ chỏ đủ thứ hỏi phải cái này của anh không các kiểu. Mình lúc đó cũng hơi rối rồi á, nên ráng dáo dác tìm đồ lẹ cho ổng.

Nhưng mà đời không như mơ các bạn ạ, đồ ổng gửi làm chưa có xong. Mình xem lại lịch hẹn, hỏi ổng:
“Sao anh hẹn tối 8h mà giờ mới 5h đã lấy rồi?”

Ổng nói lại ngang phè, bảo giờ anh muốn đi chơi nên cần cái quần jeans, em lấy trước cho anh 1 cái được không. Mình cũng ngây thơ lục từ trong máy ra vài cái. Đưa cái màu sáng ổng không chịu, đòi là cái màu tối đủ kiểu. Thật lúc đó mình cũng quéo rồi.

Hên lúc đó anh Khương phía dưới nghe có nhiều tiếng nói chuyện lớn nên chạy lên hỏi có chuyện gì. Mình lúc ấy như vớ được cứu tinh á, cùng lúc đó thì các chị đi ăn hủ tiếu về. Ồ, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Thằng cha đó định tráo đồ. Cái cửa hàng yên bình tự dưng thành cái chợ, với tâm điểm là mình đây.

Cái ổng giật đại cái quần trong tay mình rồi đi, bảo tối anh ghé lấy đồ sau, mà kiểu cũng hậm hực sao ấy. Mình thủ sẵn tâm lý là nghe chửi rồi. Chị An mới quắc mình lại hỏi:
“Sao em để cho khách vào đây, quy định là không được, ở đây có tiền có đồ blabla lỡ ổng làm gì em thì sao, ổng đánh em, coi chừng em bị hiếp đó.”

Anh Khương mới chen vào nói:
“Anh nghe ở đây có tiếng nói lớn nên chạy lên xem thì thấy vậy.”

Thiệt sự mình nghe câu đó xong tim mình mềm xèo. Kiểu nghe bạn bè mình kể nhiều là anh chị nhân viên chỗ nó cứ hay “sống chết mặc bây” lắm.

Chị An vẫn tiếp tục nói may cho em blabla rồi dặn đi dặn lại 7749 lần cẩn thận, dặn mình lần sau gặp khách vậy phải nói sao, rồi nếu ngoan cố xông vào như thằng cha đó thì em phải dằn mặt ổng là tiệm có cctv anh đừng làm gì không phải. Nói chung là mấy chị căn dặn với lo cho mình nhiều lắm.

Đúng thiệt là trong cái rủi có cái may. Qua vụ này mình mới phát hiện ra những con người đáng yêu trong một công việc chẳng ưng ý chút nào. Công việc tuy cũng có áp lực đó, tuy là công việc mình không thích đó, nhưng có các đồng nghiệp quan tâm lo lắng cho nhau như vậy thì thật tốt.

À mà, sau này mình mới biết trong cửa hàng mình làm có 3 cặp yêu nhau lận cơ. Chả hiểu mấy anh chị thả thính nhau sao mà dính nhau luôn. Nơi tình yêu bắt đầu ở part-time job là có thật á các bạn.
__________________
#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s