[CƠM TRƯA VĂN PHÒNG]

Tôi là một người vốn có khá ít các mối quan hệ, vì đơn giản lúc còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã hình thành thói quen chỉ giao tiếp với vài người bạn thân hoặc các bạn trong cùng nhóm môn học. Thói quen ấy theo tôi suốt những năm tháng đại học và đến tận những ngày tôi bước chân đi làm. Và bởi hạn chế của việc ít giao tiếp, tôi gần như chỉ biết mỗi người quản lý trực tiếp. Tôi bắt đầu cảm thấy cô đơn và lạc lõng với mỗi giờ nghỉ trưa, đặc biệt là những bữa cơm chỉ có một mình.

Tôi cảm thấy bơ vơ và cô độc vô cùng khi cầm trên tay vài món ăn qua loa rồi tìm kiếm một góc khuất người để gặm nhấm bữa trưa và quãng thời gian buồn chán. Liên tiếp một tuần để tôi nhận ra mình không thể cứ mãi như vậy. Nơi công sở không phải là nhà, nơi mọi người cứ mãi quan tâm và chú ý đến cảm xúc của tôi khi tôi chẳng thiết tha gì mấy. Nơi công sở cũng chẳng phải chiến trường gì ghê gớm khiến tôi phải e dè và tự cô lập bản thân. Nơi này chính là xã hội, là một xã hội thu nhỏ, nơi mà tôi phải giao tiếp, phải học hỏi và không ngừng phát triển. Nơi mà muốn nhận lại thì chính bản thân phải biết cho đi.

Tôi bắt đầu cười nhiều hơn với cậu đồng nghiệp hay chạm mặt chỗ máy photo, tôi nói nhiều hơn với cô bạn cùng bàn hay vẽ linh tinh mỗi khi rảnh rỗi, tôi cũng chủ động hơn trong việc học hỏi từ các anh chị đi trước rất nhiều. Và theo đó, tôi chủ động rủ mọi người cùng tìm chỗ ăn trưa, cùng gọi món ship tới vào những hôm trở trời cả nhóm lười biếng. Cứ thế, tôi không còn cảm giác sợ hãi mỗi bữa cơm trưa, thay vào đó là một tâm trạng rất thoải mái và vui vẻ. À, tất nhiên tôi cũng có thêm nhiều bạn mới và các mối quan hệ nữa.

Cuộc sống trở nên tươi đẹp lạ thường. Khi bạn cho đi một nụ cười, bạn sẽ nhận lại một triệu niềm vui. Tôi đã làm điều đó và thành công ngay tại nơi công sở vốn lạ lẫm, xa lạ. Vậy bạn thì sao, bạn đã làm gì để quen với những thế giới việc làm đầy những điều mới mẻ này?
_____________
#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm
#chuyệnnhữngngàyđầutiên

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s