[Báo thức chỉ để trưng 💤]

Không biết mọi người như thế nào nhưng đối với tôi giờ giấc đi làm là cả một vấn đề to lớn. Thời còn sinh viên, tôi chính là một con cú đêm chính hiệu hay còn được bạn bè gọi là “sống theo giờ Mỹ” bởi chuyên thức đêm rồi ngủ bù vào cả ngày hôm sau. Nhưng bây giờ, khi bắt đầu đi làm và phải dậy sớm vào mỗi sáng thì quả là cả một thử thách đáng sợ.

Do chỗ ở và công ty cách nhau khá xa nên mỗi sáng tôi đều phải dậy sớm để còn vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo, trang điểm các kiểu. Nhưng quả thật, bốn năm ngủ nướng trên đại học muốn thay đổi cũng không dễ chút nào và đương nhiên là tôi thường xuyên dậy trễ dù có đặt nhiều báo thức đến đâu.

Nhớ có một lần, tôi rất an tâm đi ngủ khi đã đặt báo thức liên tục cách nhau 15 phút mỗi cái và sau đó tôi mở mắt ra lúc đồng hồ chỉ 10 giờ sáng ngày hôm sau…

Tôi đã cảm thấy vô cùng sảng khoái và cảm thán rằng sao hôm nay ngủ ngon thế nhỉ không nghe báo thức gì cả, sau đó mới chợt nhận ra là mình đã trễ làm.  Và đương nhiên giờ đó có lên công ty thì cũng đã muộn nên tôi quyết định xin nghỉ luôn buổi sáng, dù cho chiều đó lên bị sếp chửi cho vì cái tội nghỉ mà không báo trước.

Đến giờ, sau ba tháng sinh hoạt theo giờ công sở thì tôi cũng quen dần với thời gian biểu mới. À thì, mỗi buổi sáng tôi vẫn phải đặt chục cái báo thức và nhiều khi còn chả biết mình đã tắt nó lúc nào nữa…, nhưng ít nhất thì tôi vẫn dậy đúng giờ vào lúc cái báo thức cuối cùng kết thúc.
__________________
#FirstDaysAtWork #storyofmine #shareyourstories
#chuyệnbạnchuyệnmình #chuyệnđilàm

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s